Premier League từ lâu đã được quảng bá là giải đấu hay nhất thế giới.
Đó là một nhận định có thể được diễn giải theo nhiều cách; nó có nghĩa là giải đấu có tính cạnh tranh cao nhất? Hấp dẫn nhất? Hay có lẽ là chất lượng nhất?
Ở những thời điểm khác nhau, Premier League đều có cơ sở hợp lý để tuyên bố mình đáp ứng từng tiêu chí đó. Nhưng hội tụ cả ba là một thách thức, và cũng có thể lập luận rằng điều này là bất khả thi.
Bóng đá đỉnh cao thường kéo theo sự thống trị, qua đó làm mất đi tính cạnh tranh. Và bóng đá có thể hấp dẫn đến mức nào nếu không thực sự cạnh tranh?
Việc trở lại vị thế thống trị tại Europa League và Champions League không chỉ phản ánh sự giàu có của Premier League mà còn cho thấy chiều sâu tài năng của giải đấu này (dĩ nhiên, hai yếu tố đó có liên hệ với nhau).
Arsenal và Chelsea có thể đủ sức cạnh tranh tại Champions League, nhưng họ lại góp mặt ở đấu trường hạng hai và dễ dàng tiến vào trận chung kết tại Baku.
Màn trình diễn của Liverpool ở đấu trường quốc nội xứng đáng được tiếp nối bằng một hành trình sâu tại Champions League mùa thứ hai liên tiếp.
Tottenham sa sút ở giải quốc nội nhưng vẫn vượt qua Manchester City và Ajax để lần đầu tiên góp mặt trong một trận chung kết Cúp C1 châu Âu. Trong thị trường cá cược bóng đá, SIN88 đưa ra tỷ lệ 6/4 cho khả năng Tottenham giành chiến thắng tại Madrid.
Liverpool và Manchester City nhận được phần lớn sự chú ý nhờ một cuộc đua vô địch ở đẳng cấp cao nhất. Rất có thể họ chính là hai đội bóng hay nhất châu Âu vào lúc này.
Họ bỏ xa nhóm bám đuổi tại Premier League, nhưng chính đẳng cấp của Chelsea, Arsenal, Tottenham và thậm chí cả Manchester United mới tạo nên sự đặc biệt của giải đấu.
Cả bốn đội, kể cả một Manchester United rối ren, đều có tầm vóc Champions League.
Nguồn tài chính khổng lồ của Premier League là một yếu tố quan trọng, giúp các câu lạc bộ chiêu mộ và giữ chân một số cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Lập luận về “chất lượng” là rất thuyết phục.
Sự phân tách giữa hai đội dẫn đầu và phần còn lại mang đến tính cạnh tranh mà Premier League đã thiếu trong những năm gần đây. Cuộc đua giành một vị trí trong top 4 trở nên thú vị vì những cú sảy chân của các đội. Cuộc đua vô địch căng thẳng bởi hai đội dẫn đầu gần như hoàn hảo.
Việc bốn trong số sáu đội dẫn đầu chơi dưới sức còn hai đội kia thể hiện phong độ phi thường chẳng qua chỉ là một sự ngẫu nhiên. Đó không phải kế hoạch thiên tài nào được ban điều hành Premier League dàn dựng, cũng không phải dấu hiệu cho thấy giải đấu này vượt trội so với các giải khác.
Mùa giải đã mang đến cho chúng ta một sự đối chiếu thú vị.
Cuộc đua vô địch và cuộc chiến top 4 là ví dụ điển hình cho sự đối lập giữa tính giải trí và chất lượng. Bất chấp mọi đoạn quảng bá của Sky Sports cùng hàng loạt kỷ lục bị phá, hai đội dẫn đầu không thực sự mang lại cảm giác phấn khích vào mùa xuân.
Màn trình diễn của họ rất ấn tượng và đôi lúc căng thẳng, nhưng chất lượng vượt trội của Liverpool và Manchester City khiến nhiều trận đấu thiếu tính cạnh tranh và quá thường xuyên có kết quả dễ đoán.
Liverpool và Man City củng cố tuyên bố Premier League là “giải đấu hay nhất thế giới” xét trên phương diện chất lượng. Tuy nhiên, việc hai đội cùng vượt mốc 95 điểm lại không hề cho thấy tính cạnh tranh.
Có thể lập luận rằng cuộc đua top 4 đầy hài hước còn hấp dẫn hơn cuộc cạnh tranh giữa hai đội dẫn đầu.
Cuộc đua ấy rõ ràng mang tính cạnh tranh hơn, khi Chelsea, Arsenal, United và Spurs đều có thể sảy chân trước bất kỳ đối thủ nào vào bất kỳ thời điểm nào.
Chất lượng rõ ràng thấp hơn – cả bốn đội đều chơi tệ hại trong những tuần cuối mùa – nhưng ba trong số họ đã góp mặt tại các trận chung kết cúp châu Âu.
Premier League may mắn có được những điều tốt đẹp nhất từ cả hai phía. Liverpool và Manchester City mang đến thứ bóng đá hoàn hảo, còn những đội bóng khác trong top 6 đem lại kiểu giải trí thô ráp hơn cùng sự khó lường.
Trong khi top 6 vẫn là một hội kín đã được định hình, các đội bóng thuộc nhóm giữa bảng lại tiến bộ qua từng mùa giải. Phần lớn trong số 14 đội còn lại tại Premier League đều có khả năng giành điểm trước Spurs, United, Chelsea và Arsenal.
Wolves, Leicester, Everton và West Ham hoàn thiện nhóm 10 đội dẫn đầu. Watford góp mặt trong trận chung kết FA Cup. Nhờ sự kết hợp giữa công tác tuyển mộ và quản lý hiệu quả, tất cả đều có thể thi đấu sòng phẳng với các đội trong top 6. Crystal Palace, Newcastle và Bournemouth cũng có thể tạo nên bất ngờ.
Đây là lúc tác động từ bản hợp đồng truyền hình khổng lồ được thể hiện rõ ràng nhất. Các đội bóng thuộc nhóm giữa bảng Premier League giàu hơn rất nhiều so với những đối thủ tương đương tại Tây Ban Nha, Đức, Ý hoặc Pháp.
Các câu lạc bộ hàng đầu vẫn phải cạnh tranh về tài chính với Juventus, PSG, Barcelona, Bayern Munich và Real Madrid.
Những cầu thủ chưa hoàn toàn đạt đến đẳng cấp top 6 đang đổ xô tới Premier League. Trong bối cảnh Chelsea chuẩn bị mất Hazard còn Manchester United liên tục chìm trong hỗn loạn, một kỳ chuyển nhượng mùa hè thành công có thể giúp một đội thuộc nhóm trên của nửa giữa bảng chen chân vào top 6.
Để đáp ứng mọi tiêu chí của danh hiệu “giải đấu hay nhất thế giới”, Premier League cần có sự thay đổi đối với trật tự top 6 hiện tại.
Thành tích tại đấu trường châu Âu giúp giải đấu đáp ứng tiêu chí về chất lượng. Sự hấp dẫn là vấn đề mang tính chủ quan, dù vẫn có cơ sở để khẳng định điều đó sau siêu phẩm của Vincent Kompany và cuộc đua giành vé dự Champions League đầy dằng dai.
Premier League đã có những bước tiến về tính cạnh tranh. Tuy nhiên, để thực sự đáp ứng tiêu chí đó, một đội bóng ngoài top 6 cần chứng minh rằng họ có thể mơ tới điều gì đó cao hơn vị trí thứ bảy.
*Tỷ lệ cược có thể thay đổi - chính xác tại thời điểm bài viết được thực hiện*